Trưởng ban Công tác Mặt trận “gàn’’: Trồng tre giữ Vàm ở thôn Đông Phước
Một chiều lộng gió
của tiết trời tháng năm nơi Đầu Vàm thôn Đông Phước, bên bờ sông Vu Gia, tôi
gặp ông Trương Công Ca, Trưởng ban Công tác Mặt trận thôn Đông Phước. Ấn tượng
đầu tiên của tôi chính là vóc dáng nhỏ bé với làn da rám nắng, và đôi mắt hiền
từ sâu thẳm. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài giản dị ấy là một trái tim lớn, một câu chuyện
đầy cảm xúc về tình yêu dành cho mảnh đất quê hương.
Ông Ca là người con sinh ra và lớn lên
trên mảnh đất này, nơi mà cứ mỗi mùa mưa lũ về, người dân lại nơm nớp lo sợ.
Ông đã chứng kiến biết bao trận lụt lớn, thấu hiểu đến tận cùng nỗi đau mất
đất, mất vườn, thậm chí là mất nhà do sạt lở bờ sông. Ông chỉ cho tôi những nơi
đã sạt lở, chỉ cho tôi xem đám đất nhà bà Trương Thị Lê, hay mảnh vườn nhà ông
Nguyễn Văn Hùng trong thôn bị vùi xuống dòng sông mà bây giờ chỉ còn lại những
dấu vết là cái gốc cây hoặc chỉ là hướng nhìn trong quá khứ…Những ký ức đó cứ
day dứt, ám ảnh trong ông, và rồi sau bao đêm trăn trở, ông nghĩ mình phải làm
một điều gì đó để bảo vệ quê hương, bảo vệ mảnh đất này.
Ông Trương Công Ca, Trưởng Ban Công tác Mặt trận thôn Đông Phước. Ảnh: Trà Giang
Nỗi lòng ấy đã thôi thúc một quyết tâm
lớn lao trong ông: phải thay đổi thực tại dù chỉ là một hành động nhỏ. Nghĩ là
làm, nhiều năm qua, ông đã âm thầm tự nguyện trồng và chăm sóc hàng trăm cây
tre tại Đầu Vàm, dọc theo bờ sông Vu Gia, đoạn chảy qua thôn Đông Phước. Đây là
khu vực thường xuyên bị sạt lở nặng nề sau mỗi trận lụt. Người dân nơi đây vẫn
truyền tai nhau câu nói thấm thía: "Giữ
được Đầu Vàm là giữ được thôn Đông Phước" Và ông Ca, bằng
hành động lặng lẽ của mình, đã biến câu nói ấy thành hiện thực.
Cũng có lúc người ta bảo ông công giã
tràng, đem muối bỏ bể, ăn nhằm gì với vài gốc tre, tre chưa kịp lớn thì nước
cuốn trôi mất rồi…Thế nhưng với lòng quyết tâm và sự kiên nhẫn của mình, ông
vẫn cứ như vậy, cần mẫn và kiên định, dần dần hành động của ông đã trở thành
một ngọn lửa ấm lan tỏa khắp thôn. Bà con cùng nhau hưởng ứng, người góp công,
người góp tre, cùng vun trồng nên "bức tường xanh" vững chãi. Hàng
trăm cây tre vươn mình xanh tốt, không chỉ tạo ra một khoảng xanh mát, trong
lành mà còn mang lại hiệu quả to lớn trong việc chắn gió, cản bão và giữ đất,
giữ làng.
Người dân trong thôn cùng nhau trồng tre chống xói lở ở Đầu Vàm. Ảnh: Trà Giang
Trong
cuộc gặp gỡ giữa tôi và ông Ca còn có ông Lương Sơn Hùng, năm nay đã ngoài 70,
với kinh nghiệm hơn chục năm ở vị trí Bí thư Chi bộ của thôn Đông Phước, ông
cười hiền làm rung rinh mái tóc trắng như cước, ông nói: “Gia đình ông Ca cũng
khó khăn lắm, là một gia đình thuần nông, vợ con lại hay đau ốm, nhưng tinh
thần trách nhiệm với quê hương thì ít ai sánh bằng. Hồi mới làm, nhiều người
bảo ông gàn, tốn công vô ích. Tôi cũng nhiều lần đến động viên, phân tích cho
bà con hiểu. Quả thật, việc làm của ông Ca không chỉ giúp giữ đất, giữ làng mà
còn khơi dậy tinh thần đoàn kết, đồng lòng của bà con. Chính ông là tấm gương
sáng nhất cho việc học tập và làm theo tấm gương Bác, bằng những hành động cụ
thể và thiết thực, chứ không phải bằng lời nói suông. Bản thân tôi thật sự vui
mừng và biết ơn những con người như ông Ca, ông ấy đã ươm mầm cho những suy
nghĩ, hành động đẹp đối với lớp trẻ sau này, tôi mong những tấm gương như ông
Ca ngày càng được biết đến nhiều hơn để khơi dậy tinh thần dám nghĩ, dám làm,
sống vì cộng đồng trong các thế hệ mai sau của Đông Phước nói riêng và rộng hơn
là của cả mảnh đất Hà Nha này”.
Rồi
cũng đến xế chiều, cuộc gặp gỡ giữa tôi và ông Ca trải dài theo dọc ven sông
nơi Đầu Vàm của thôn, cùng với biết bao câu chuyện về mảnh đất và con người nơi
đây cũng đến lúc phải kết thúc. Tôi tạm biệt ông ra về với rất nhiều cảm xác
đan xen trong lòng…nhìn những rặng
tre xanh mướt trải dài, vững vàng dọc theo vùng ven bờ sông, tôi hiểu rằng đó
không chỉ là những thân cây bình thường, đó là kết quả của sự yêu thương, của
lòng trắc ẩn, và trên hết, là biểu tượng của tinh thần đoàn kết, đồng lòng của
cả một cộng đồng. Câu chuyện về ông Ca và những rặng tre xanh đã trở thành một
bài học giản dị nhưng đầy ý nghĩa về lòng yêu quê hương và trách nhiệm cộng đồng.
Nó nhắc nhở chúng ta rằng, chỉ cần một hành động nhỏ bé nhưng xuất phát từ trái
tim chân thành, chúng ta có thể tạo ra những giá trị to lớn và bền vững. Tôi rảo
bước trên con đường cỏ xanh mướt dưới chân, lòng chợt thấy vui và tràn đầy hy vọng.
Vui vì trong cộng đồng luôn có những con người dám nghĩ, dám làm những việc ý
nghĩa cho quê hương, và hy vọng rằng một ngày nào đó khi tôi trở lại đây, những
rặng tre đã trồng sẽ thêm phần xanh mát, những thân tre mới trồng sẽ đâm chồi mạnh
mẽ…và một Đông Phước hiên ngang, vững vàng trước bão lũ, k còn ai phải mất đất,
mất vườn.
Trà Giang - thôn Ngọc Kinh Đông